Despited subject

I hate you, Accounting 😦
  

Advertisements

Coffee volunteer 

Mình làm coffee volunteer ở trường được 3 tuần rồi, dù mỗi tuần chỉ làm có một lần nhưng cảm thấy vui vì ít ra cũng bắt đầu có khái niệm về Barista, làm này làm nọ trang trí, hiểu xíu xiu về Cappucino, Mocha, Expresso, Latte, Flatwine.

Supervisor thì rất nhiệt tình làm mình nghĩ lúc mình làm Supervisor thì không được như vậy 😦 mình không patient, short-temper và thù dai với nhân viên của mình, cũng không có trách nhiệm như vậy…

Anyway, tác phẩm nghệ thuật của Supervisor, mình làm cappucino và ổng trang trí :)) 

 

Pháo hoa ở Darling Harbour cuối tuần

Cuối tuần hẹn hò nhau đi chơi với mấy người bạn trong trường, lần đầu tiên cảm thấy ít nhất mình không quá lạc lõng. Nguyên đám cùng nhau đi ăn món Thái, uống cafe rồi đi ngắm pháo hoa. Lần thứ hai đối với mình, lần đầu với gia đình và lần hai với bạn bè.

   
    
   

Phải lòng.

  

Sau bao nhiêu năm, mình phải lòng một người từ một đất nước xa lạ và ở một đất nước xa lạ.

Thật sự mình cảm thấy mình phải lòng cũng phải, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm có một người khác phái, nắm bàn tay mình để chỉ cách làm cafe, bàn tay to rộng, dày và đủ ấm để nắm chặc tay mình. Rồi sau đó thì cử chỉ ga lăng hết mực, một tay để ở giữa lưng để đỡ mình mỗi khi mình đứng steam milk. Dù mình biết hành động đó là do thói quen thôi, nhưng mình cảm thấy tim đập thình thịch khó tả. Tuần đầu tiên không cảm thấy gì, tới tuần thứ hai thì tự nhiên biết là mình cảm nắng mất rồi. Mình nào giờ vẫn có cái tật hoang tưởng, nghĩ về người ta với mình thế nào trong tương lai, vẽ ra đủ kiểu viễn cảnh, mơ mộng đến tận một tuần.

Cố gắng tìm mọi cách biết tên và add facebook, hỏi người này người nọ, âm thầm lặng lẽ add rồi nhắn message khi không thấy trả lời. Thế rồi sau đó mới biết là, người ta đã có chủ, cũng học chung trường, cũng đều xuất xứ từ một nước với nhau, lại trai tài gái sắc nữa. Mình cảm thấy bị shock dù cũng đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng mà vẫn chưa vượt qua được, cảm thấy cảm thán câu “gặp đúng người sai thời điểm”. Tới lúc mình quyết tâm không add friend, xoá luôn đoạn chat giới thiệu mình thì người đó lại trả lời. Đúng là trêu người. Mình không muốn làm kẻ thứ ba, không muốn phá hoại gì hết. Mình không muốn.

Đã bao nhiêu năm mới lại thích một người như vậy, mà sao trời phũ phàng quá…

Tháng mười một. Năm 2015.

Chả muốn triết lý lắm, chỉ muốn làm một người bình thường của bình thường :)) và vừa hoang tưởng muốn trở thành một người nổi tiếng được nhiều người chú ý.  Năm nay tháng 11 mình không đón sinh nhật ở Việt Nam, đón sinh nhật ở một đất nước khác, vùng khác và với những người chẳng có mối quan hệ máu mủ gì.

Đơn giản là, phải lên núi để học 4 ngày với bạn học nên thành ra tổ chức tiệc sinh nhật trên đó luôn 😦 

20140318-221928.jpg