Mẹ

Mẹ sang thăm nhân dịp mình làm lễ tốt nghiệp, hôm chủ nhật là vừa tròn một tháng có mẹ và là ngày cuối cùng mẹ ở lại rồi mẹ bay về Việt Nam.

Lúc mẹ chưa sang, mình lo lắng đủ thứ, mà lo nhiều nhất là chi phí tiền nong. Người ta nói đúng, hễ dính đến tiền nong thì ai cũng nóng đầu cả. Thời điểm đó chỉ mong mẹ sang ít ngày rồi về. Mình vừa đau đầu đủ thứ vừa sợ không có thời gian bên mẹ. Nhưng cuối cùng tự nhiên lại có cái suy nghĩ, thôi thì thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng. Lo quá cũng không được. Mẹ sang rồi cũng sắp xếp được thời gian dẫn mẹ đi chơi, cũng có sự hỗ trợ từ người nhà, thời điểm đó mới cảm thấy ra gia đình là nơi để quay về. Có điều mình không làm chữ hiếu trọn vẹn, thi thoảng nổi nóng với mẹ, nhăn nhó với mẹ, nhiều khi uất ức không do mẹ cũng dổ cho mẹ. Giờ mẹ về rồi, bao nhiêu hối hận cứ chất đầy, vì những lúc ấy mẹ không nói gì, chỉ im lặng. Khi mình lén nhìn qua thì thấy mẹ dụi mắt. Mình chỉ biết xót xa và không nói được tiếng Xin lỗi. Mẹ sang, mẹ nấu toàn những món mình thích, có những hôm mẹ bệnh, mẹ không nói trừ khi mình phát hiện ra. Lâu rồi không còn ở với mẹ, lúc mình ôm mẹ mới phát hiện mùi hương quen thuộc mà mình đã quên từ rất lâu. Có mẹ chăm lo là phước phần, còn mẹ bên cạnh là phải tu bao nhiêu kiếp mới có nhân duyên dài đến cuối đời như vậy. Ngày cuối lúc chia tay mẹ, chỉ dám len lén chụp lại đôi bàn tay đã già, đôi bàn tay chịu nhiều khổ cực, đôi bàn tay đầy nếp hằn năm tháng mà mình chỉ biết rưng rưng.

“Giờ bắt đầu quen có mẹ ở bên cạnh lại thì mẹ lại về mất rồi…”

Advertisements

Graduation

2 years passed as my eyes blink. I finished the higher degree with a proper certification. To achieve this, the enormous support from my fam, my friends are valuable. 2 years of struggle from language to finding a related job, I cried a lot and I laughed a lot as well. Many years after, I will still remember this.

[M] o v i n g O u t

I am moving out of my aunty’s house after nearly 2 years staying with her and her family. I was so eager to depart with all the preparation and organized stuff. From the moment she asked me to move, I was looking for everywhere with both depression and eagerness. My standard for a room shifted from renting a house with 4 people for 2 bedrooms and 1 bathroom to 2 people sharing a room with an ensuite bathroom. Finally I found one by luck, sharing with a friend who is my colleague and we study in the same school as well.

Tonight, 10072017 is the first night I am officially out of my family’s reach, officially living without them.

Tonight I feel sad and alone.

Tonight I want to cry but I can not let my mother know.

19894179_10209218743451872_111750287_n
A museum in the park near where I am living. 

4156 miles

It has been over 1 month since I set my foot on the land called Australia.

Everything is new and I have to start all over again.

I learnt many things.

Most of all is, I have to stand on my own even though I have family here.

But they are not my parents, not my younger brother.

They are still strangers to me in some aspects.